Về chúng tôi


Trên thế giới hiệu nay, Vịnh Xuân quyền có hàng triệu đệ tử và hàng chục hệ phái. Cho đến nay, những cứ liệu lịch sử chính xác về quá trình hình thành, phát triển của môn phái vẫn còn chìm trong mây mù của thời gian. Hầu hết thông tin lịch sử môn phái đều được truyền miệng giữa các đời truyền nhân nên có nhiều khác biệt giữa thực tế và giai thoại mang tính truyền thuyết.Bài viết ngắn này của Võ đường Phật gia Vịnh Xuân Kungfu nhằm sâu chuỗi dòng chảy Vịnh Xuân cho đến nay theo đường dẫn thời gian trực tiếp đến Võ đường Phật gia Vịnh Xuân Kungfu thuộc một nhánh của Vịnh Xuân quyền Việt Nam ngày nay.

1. Quá trình hình thành

Môn võ Vịnh Xuân (hay Vĩnh Xuân) được các cao tăng, cao đồ võ thuật tại chùa Nam Thiếu Lâm (tỉnh Phúc Kiến, Trung Quốc) sáng tạo và truyền bá. Chữ Vĩnh Xuân được lấy theo tên của Vĩnh Xuân đường trong chùa Thiếu Lâm, nơi môn võ này được sáng tạo. Vịnh Xuân quyền đã được sáng tạo, rút tỉa từ kỹ năng chiến đấu của các võ sư chùa Thiếu Lâm nhằm phát triển một môn võ mới có khả năng chiến đấu cao, truyền dạy bí mật và đảm bảo cho môn sinh có khả năng chiến đấu nhanh nhất, thích ứng tốt và có thể ứng dụng rộng rãi nhất cho bất kỳ đối tượng nào cũng đều tập luyện được.

Vào khoảng năm 1720, một số biến cố mang tính chất tàn sát nhằm vào những người học võ, đặc biệt là chùa Thiếu Lâm, đã xảy ra tại Trung Hoa. Lúc đó, Trung Hoa đang đặt dưới sự thống trị của nhà Mãn Thanh và lâm vào thế bất ổn thường xuyên do sự chống đối của người Trung Hoa, đòi khôi phục lại triều đại nhà Minh. Uy danh và thế lực của võ phái Thiếu Lâm khiến đa số dân chúng vẫn hướng về núi Thiếu Thất, dãy Tung Sơn (bắc phái) và Phủ Điền, Phúc Thanh (nam phái) coi như một biểu tượng bất khuất để nuôi hy vọng một ngày nào đó lật đổ ách thống trị Mãn Thanh.

Triều đình đã phản ứng bằng một đối sách nhằm triệt hạ uy danh lẫn sức mạnh của phái Thiếu Lâm. Các thuộc hạ triều đình trong giới cầm bút được lệnh viết ra những câu chuyện bôi nhọ các nhà sư Thiếu Lâm, biến chùa Thiếu Lâm thành một hang ổ tội ác với nhiều trò bậy bạ, chém giết… Mặt khác, quân đội triều đình với danh nghĩa “trừ gian khử bạo” mở cuộc hành quân lớn nhắm vào chùa Thiếu Lâm, môn đồ Thiếu Lâm đã chống cự quyết liệt, gần như chặn đứng hẳn quân địch. Nhưng vào lúc đó lại xuất hiện một nhóm phản đồ nổi lửa thiêu hủy các cơ sở của chùa Thiếu Lâm mở đường cho tướng Trần Văn Hoa dành thắng lợi. Một cuộc tàn sát đẫm máu đã diễn ra, nhưng phái Thiếu Lâm vẫn có nhiều người trốn thoát trong số có 5 môn đồ cao thủ là Chí Thiện, Miêu Hiển, Phùng Đạo Đức, Bạch Mi và Ngũ Mai.

Ngũ Mai Lão Ni chọn chùa Bạch Hạc trên núi Đại Lương Sơn, Tứ Xuyên làm nơi ẩn náu. Lúc đó, tại Quảng Đông có một người tên là Nghiêm Nhị đang bị mưu hại và hành hạ. Nghiêm Nhị góa vợ, chỉ có một đứa con gái nhỏ là Nghiêm Vịnh Xuân. Hai cha con trốn vào Tứ Xuyên, mở quán bán đậu hũ dưới chân núi Đại Lương. Theo cựu lệ, Nghiêm Nhị đã hứa gả Vịnh Xuân cho Lương Bác Trù là một thương gia buôn muối tại Phúc Kiến. Nhưng nhan sắc của Vịnh Xuân lại lọt vào mắt một kẻ có thế lực lớn tại Đại Lương. Ngũ Mai Lão Ni thường giao dịch với cha con Nghiêm Nhị nên biết rõ chuyện này và quyết định giúp đỡ bằng cách đưa Vịnh Xuân lên núi.

Thời gian này, Ngũ Mai vẫn lo ngại về số phản đồ Thiếu Lâm có thể tìm ra tung tích của bà. Cho nên, bà vừa khổ luyện vừa cố tạo ra những kỹ thuật mới khả dĩ chế ngự kẻ thù khi đối mặt.

Tương truyền, vào một ngày kia, Ngũ Mai tình cờ chứng kiến một con cáo ác chiến với một con hạc. Con hạc trụ một chỗ trong khi con cáo chạy vòng quanh cố tìm cách xông vào cắn đối thủ. Nhưng mỗi lần cáo xông tới đều bị hạc dùng cánh đỡ gạt và dùng mỏ tấn kích.

Những đòn đánh tinh diệu và chớp nhoáng của hai con vật đã tác động vào Ngũ Mai Lão Ni giúp bà chế tác ra một hệ thống kỹ thuật chiến đấu giống như cánh hạc và vuốt cáo. Sau nhiều năm nghiên cứu, rèn luyện, Ngũ Mai hoàn thiện môn võ tân kỳ của mình. Bà dành trọn ba năm truyền hết môn võ này cho Nghiêm Vịnh Xuân. Vịnh Xuân trở về căn lều của cha dưới chân núi thì gặp lúc kẻ muốn bức cô làm vợ dắt một đám vô lại tới. Đây là lần đầu tiên Vịnh Xuân ứng dụng tài học của mình và thành công dễ dàng. Sau đó, hai cha con trở về Quảng Đông và Nghiêm Vịnh Xuân thành hôn với Lương Bác Trù như lời hứa hẹn từ trước. Vịnh Xuân đem hết sở trường võ thuật truyền thụ cho chồng và người chồng cũng đã trở thành một cao thủ, tiếp tục truyền bá môn võ này. Chữ Vịnh Xuân tên của môn võ cũng được coi là lấy từ tên của Nghiêm Vịnh Xuân.

Bí quyết Vịnh Xuân Quyền Pháp được chồng của Nghiêm Vịnh Xuân truyền lại cho Lương Lan Quế và Lương Lan Quế chọn Hoàng Hoa Bảo làm truyền nhân. Hoàng Hoa Bảo vốn là diễn viên một đoàn ca kịch vẫn thường ngược xuôi lưu diễn trên một loại thuyền đáy phẳng sơn đỏ theo tập tục đương thời. Do sinh hoạt này, Hoàng Hoa Bảo gặp được một môn đệ chân truyền của Chí Thiện Thiền Sư là Lương Nhị Đệ. Hai người trao đổi kỹ thuật khai triển Vịnh Xuân Quyền Pháp đồng thời thêm vào kỹ thuật đánh côn vốn là sở trường của Lương Nhị Đệ do Chí Thiện Thiền Sư truyền dạy.

Đây là lần hội diện quan trọng nhất giữa Vịnh Xuân quyền pháp và võ công Thiếu Lâm, ngoài căn bản võ công Thiếu Lâm mà Ngũ Mai lão ni đã thẩm thấu từ trước đó.

Lương Nhị Đệ sau đó trở thành một danh sư về Vịnh Xuân Quyền Pháp và truyền thụ lại cho Lương Tán. Lương Tán là một thầy thuốc khả kính tại Quảng Đông từng một thời được giới võ lâm đặt cho biệt danh là Vịnh Xuân Quyền Vương. Ông ký thác tuyệt nghệ cho hai người con trai là Lương Bích, Lương Xuân và một đệ tử là Trần Hoa Thuận. Do công việc làm ăn, Trần Hoa Thuận có biệt danh là Trảo Tiền Hoa. Ông tận lực truyền bá quyền pháp Vịnh Xuân ròng rã 36 năm. Khi tròn 70 tuổi, Trần Hoa Thuận thâu nhận thêm người đệ tử thứ 16 lúc đó mới 13 tuổi. Đệ tử này tên là Diệp Vấn, truyền dạy cho Diệp Vấn chưa được bao lâu thì Trần Hoa Thuận lâm bệnh. Ông nhắc các đại đệ tử phải chỉ bảo hết lòng cho Diệp Vấn vì ông đã nhìn thấy ở cậu thiếu niên này những điều kiện trở thành truyền nhân của môn phái. Do đó, Diệp Vấn được các vị sư huynh là Ngô Tiểu Lỗ, Ngô Trọng Tố, Trần Nhữ Miên, Lôi Nhữ Tế tận tình dìu dắt.

2. Tổ sư Vịnh Xuân quyền Việt Nam

Nhắc đến Vịnh Xuân Quyền Việt Nam, không thể không nhắc tới Vị sư tổ sáng lập từng học chung một thầy với Diệp Vấn và là sư huynh của vị nhất đại tông sư nổi tiếng Hồng Kông.

Theo truyền thống, Vịnh Xuân Quyền được truyền lại cho các thế hệ sau, tuy nhiên mỗi đời sư phụ chỉ được truyền võ công lại cho 1 học trò. Tuy nhiên kể từ đời thứ 7, hai học trò của Lương Bích, Trần Hoa Thuận là Nguyễn Tế Công và Diệp Vấn đã giúp Vịnh Xuân Quyền được truyền bá rộng rãi.

Nguyễn Tế Công sinh năm 1877 tại một gia đình giàu có ở Phật Sơn, Quảng Đông, Trung Quốc. Đầu tiên ông theo học Hoắc Bảo Toàn nổi tiếng về Vịnh Xuân Quyền ở Phật Sơn, lại giỏi đạo pháp. Sau khi học Hoắc Bảo Toàn, hai anh em Tế Công và Kỳ Sơn lại tiếp tục theo học Phùng Thiếu Thanh và tiếp đó là học Trần Hoa Thuận.

Đầu tiên Nguyễn Tế Vân cùng em trai học Vịnh Xuân quyền từ quan án sát Khâm Châu Hoắc Bảo Toàn (Phổ Bá Quyền), giỏi về đao pháp nên có biệt danh là “Hoắc song đao”, là truyền nhân của Vịnh Xuân Xà Hình Hoàng Hoa Bảo và Chí Thiện Vĩnh Xuân Đại Hoa Diện Cẩm trên Hồng Thuyền. Sau khi học được nhiều năm, họ đã làm chủ được các bài quyền, mộc nhân, phi tiêu, đao, côn và kỹ năng thiết thủ (một biến thể của Thiết sa chưởng). Đến khoảng năm 1933, họ mời đồng môn của Hoắc Bảo Toàn là Phùng Thiếu Thanh (khoảng 1863-1936), truyền nhân của Tân Cẩm (Đại Hoa Diện Cẩm) - từng là bộ đầu ở Phật Sơn hoặc cận vệ của thống đốc Tứ Xuyên - về nghỉ hưu tại gia đình và học Vĩnh Xuân quyền của Phùng Thiếu Thanh cho đến lúc ông qua đời vào năm 1936. Anh em Nguyễn Tế Vân đã chủ trì tổ chức tang lễ cho Phùng Thiếu Thanh.

Nguyễn Tế Vân cũng như em trai của mình, dạy rất ít đệ tử. Ở Phật Sơn, Diêu Tài (1890-1956) là đệ tử duy nhất của ông. Diêu Tài đã học Vĩnh Xuân quyền từ ông trong gần 15 năm. Sau đó, Nguyễn Tế Vân giới thiệu Diêu Tài đến học với Ngô Trọng Tố (1876-1970), đệ tử Trần Hoa Thuận. Trần Hoa Thuận là đệ tử của Vịnh Xuân quyền vương Lương Tán - truyền nhân của Hoàng Hoa Bảo và Lương Nhị Tỷ (truyền nhân Lục điểm bán côn của Chí Thiện).

Theo những ghi chép lịch sử, Sư tổ của Vịnh Xuân Việt Nam là Yuen Chai Wan (1877 - 1959), tên Việt Nam của sư tổ là Nguyễn Tế Công (hay Nguyễn Tế Vân). Sư tổ Nguyễn Tế Công rời Phật Sơn, Quảng Đông, Trung Quốc sang Việt Nam năm 1936. Ông sống và truyền dạy võ thuật Vịnh Xuân Quyền tại Hà Nội trong khoảng thời gian từ 1939 đến 1954, sau đó ông chuyển vào Sài Gòn định cư và truyền dạy võ thuật đến khi mất (năm 1959). Lúc đầu ở Hải Phòng sau cụ chuyển về phố Hàng Buồm. Tế Công thu nhận một số đồ đệ người Hoa và người Việt như Trần Văn Phùng, Trần Thúc Tiển, Ngô Sĩ Quý... Nguyễn Tế Công rời Hà Nội năm 1954 để vào Sài Gòn, sau đó các học trò lần lượt mở lớp dạy Vịnh Xuân Quyền và từ đó hình thành nhiều nhánh Vịnh Xuân.

Tại Sài Gòn, cụ Tế Công cũng dạy võ thuật cho một số người như Lục Viễn Khai, giáo sư kiến trúc Đỗ Bá Vinh, bác sĩ Nguyễn Bá Khả (nguyên Bộ trưởng Y tế Miền Nam Việt Nam), Nguyễn Duy Hải...

Năm 1959 cụ qua đời ở tuổi 84, để lại ở Việt Nam một kho tàng kiến thức đồ sộ về Vịnh Xuân. Các môn sinh của ông đã gìn giữ và phát huy kho tàng kiến thức này và truyền bá từ thế hệ này sang thế hệ khác. Đại sư Nguyễn Tế Công đã được các môn sinh suy tôn là Sư tổ Vịnh Xuân Việt Nam.

Có thể nói, cụ Nguyễn Tế Công là một vị Sư tổ Vịnh Xuân Việt Nam dù với bản chất bí truyền, không loại trừ còn có những đệ tử Vịnh Xuân được các cao nhân Vịnh Xuân khác truyền lại.

Một trong số đại đệ tử của sư tổ Nguyễn Tế Công là cố đại lão võ sư cao cấp Trần Văn Phùng.

Cụ Phùng có người học trò xuất sắc là đại võ sư Trịnh Quốc Định (người sáng lập Võ đường Ngọc Hà, Hà Nội).

Đại võ sư Trịnh Quốc Định, được mệnh danh là người có đôi bàn tay vàng do võ giới Hà Nội suy tôn, ông có người học trò thân tín là Võ sư Nguyễn Đức Tường. Võ sư Nguyễn Đức Tường là người sáng lập và là chủ nhiệm của Võ đường Phật gia Vịnh Xuân Kungfu hiện nay.

Môn võ Vịnh Xuân quyền đã phát triển rất mạnh tại Việt Nam và tại Hà Nội nói riêng. Việt Nam chính là một trung tâm lớn của Vịnh Xuân (Wing Chun) trên thế giới, đang bảo tồn và phát triển tinh hoa văn hóa này. Tại Hà Nội hiện nay cũng có khá nhiều các võ đường đang truyền dạy, phổ biến Vịnh Xuân quyền, phát triển theo các chi phái Vịnh Xuân (Vĩnh Xuân) khác nhau.

3. Phả hệ Vịnh Xuân quyền

4. Võ đường Phật Gia Vịnh Xuân Kungfu

Vĩnh Xuân được người Việt dùng để bảo vệ đất nước, con người. Ta có thể tự hào Vĩnh Xuân trên đất Việt là của người Việt Nam”. Sư phụ Nguyễn Đức Tường sinh năm 1973 ở Hà Nội. Năm 19 tuổi, ông có cơ duyên gặp được Tôn sư Trịnh Quốc Định một trong những học trò xuất sắc của cụ Trần Văn Phùng.

Nhận thấy cần phải truyền bá môn võ này đến cho đông đảo mọi người để rèn luyện sức khỏe, Tôn sư Trịnh Quốc Định đã tổ chức một lớp học ở công viên hồ Thành Công - Hà Nội và giao cho học trò Nguyễn Đức Tường phụ trách lớp. Kế thừa những giá trị, tinh hoa, tinh túy từ các bậc tiền nhân đi trước và đặc biệt là của Sư tôn Trịnh Quốc Định với phương châm: “Cường thân, kiệm thể, khước bệnh diên niên”. Mục đích: “Bồi dưỡng thể lực, bảo vệ quốc dân”. Sư phụ Nguyễn Đức Tường đã đưa võ đường không ngừng phát triển, với tôn chỉ: “Vịnh Xuân lấy âm dương làm gốc, võ đạo lấy Phật pháp làm nền”.

Một môn võ có nguồn gốc từ cửa Phật, đồng thời được sự cho phép của Tôn sư Trịnh Quốc Định trong dịp kỷ niệm 25 năm Võ đường Ngọc Hà (tháng 5 năm 2012), Sư phụ Nguyễn Đức Tường đã lấy tên võ đường là “Phật gia Vịnh Xuân Kungfu”. Dưới sự chỉ dạy của Sư phụ Nguyễn Đức Tường, võ đường Phật gia Vịnh Xuân Kungfu không ngừng phát triển đến nay trên tinh thần kế thừa những giá trị tinh hoa, tinh túy từ các bậc tiền nhân đi trước.

Phật Gia Vịnh Xuân Kungfu là một Võ đường thuộc môn phái Vĩnh Xuân ở Hà Nội - môn võ vốn có nguồn gốc Trung Quốc, nên nhiều người nghĩ Sư phụ Nguyễn Đức Tường đang “ngộ nhận”, rằng đó là phái võ của Việt Nam. Nhưng ông quan niệm rõ ràng: “Dù có nguồn gốc từ Trung Quốc nhưng cha ông ta đã tiếp nhận, khéo chọn lựa, biến đổi nhiều nét để phù hợp với thể trạng người Việt và sáng tạo ra nhiều bài võ độc đáo của riêng mình”.

Trong tên gọi của Võ đường Phật gia Vịnh Xuân Kungfu: Chữ Phật gia là ngụ ý đem những giá trị Phật pháp trong Vịnh Xuân quyền trả về cho cái gốc cửa Phật, hơn nữa tư tưởng, triết lý, đạo đức và phương pháp luyện tập của Vịnh Xuân rất tương đồng với Phật pháp. Còn chữ Kungfu nhấn mạnh đến tính thực tiễn trong luyện tập và ứng dụng, nó cũng giúp cho các môn sinh xác định con đường luyện tập lâu dài để hoàn thiện đam mê của mình. Theo tiếng Việt, Vĩnh Xuân là mùa xuân vĩnh hằng và Vịnh Xuân là bài thơ hay về mùa xuân.

Câu khẩu quyết của Võ đường chúng tôi: “Vịnh Xuân lấy âm - dương làm gốc, Võ đạo lấy Phật pháp làm nền” chính là thể hiện tư tưởng đường lối và nguyên lý võ học mà chúng tôi đang theo đuổi và hoàn thiện.

Tư duy phát triển võ thuật của chúng tôi là vì nhân sinh, phát triển võ học để dân cường, nước thịnh, bảo tồn và phát triển văn hóa.

Trân trọng./.

Võ đường Phật gia Vịnh Xuân Kungfu

 


© Bản quyền thuộc về Buddha Wingchun